[Dịch] Mô Phỏng Trường Sinh: Ta Có Thể Kết Toán Từ Điều Thiên Phú

/

Chương 144: Nghịch loạn điên đảo, khởi binh, tây tiến

Chương 144: Nghịch loạn điên đảo, khởi binh, tây tiến

[Dịch] Mô Phỏng Trường Sinh: Ta Có Thể Kết Toán Từ Điều Thiên Phú

Lao Tiên Nhân

8.273 chữ

06-06-2026

【Lão đạo và Từ Khôn ngơ ngác nhìn cảnh tượng xảy ra trước mắt, cứng ngắc quay đầu sang nhìn ngươi.】

【Ánh mắt chứa đựng sự xa lạ và khó tin.】

【Dường như chuyện đang xảy ra lúc này không thể nào liên quan đến cái thứ như ngươi được.】

【Dáng vẻ cao thâm khó lường ngươi đang cố duy trì suýt chút nữa sụp đổ trước ánh mắt nghi ngờ từ hai người.】

【Dựa vào cái gì mà phải lấy màu sắc để phân định trung gian?】

【Đen thì là xấu xa sao?】

【Ngươi chính là đen thuần túy, đen thâm trầm, đen đến tận cùng tình thâm.】

【Hắc cực tất phản!】

【"Hừ!"】

【Ngươi chắp tay sau lưng, vạt áo bào đen tung bay, gương mặt thanh nhã, vóc dáng anh tuấn, khiến người ta vừa nhìn đã khó lòng quên được.】

【"Sư phụ, nhị điểm ngũ đệ, nay đã thấu hiểu tận sâu trong lòng ta yêu thương thiên hạ thương sinh, lê dân bách tính chân thành đến nhường nào chưa?"】

【Lão đạo mấp máy môi, muốn lên tiếng phản bác.】

【Nhưng sự thật trước mắt chứng minh cho lão thấy, tên đồ đệ quái đản này quả thực có kế sách giúp ích cho vạn dân.】

【Mặc kệ nó là hắc lôi hay ô vũ.】

【Thủ đoạn nghịch chuyển trạng thái tiêu cực như suy yếu kia, xét về kết quả thì vẫn là việc tốt.】

【"Ưm ~"】

【Đột nhiên, ngươi phát ra một tiếng hừ nhẹ đầy vi diệu.】

【Cảm giác phản cốt nơi xương sống nhận được phản hồi dồi dào, như trải qua ngàn lần tôi luyện, mặc sức sinh trưởng.】

【Ngươi tức khắc minh ngộ.】

【Vi nghịch chí điên đảo, điên đảo phản vi nghịch.】

【Dùng phản cốt để đạt thành nghịch loạn, sau đó tiếp tục từ trong nghịch loạn hấp thu phản hồi nhân quả.】

【Đôi bên bổ trợ lẫn nhau, không ngừng tăng trưởng.】

【Vạn dân quỳ rạp dưới đất, ngửa mặt nhìn ô vân cuồn cuộn, tắm mình trong hắc vũ ô trọc nhưng không hề sợ hãi, thỏa sức cảm nhận cơ thể đang khôi phục lại trạng thái khỏe mạnh.】

【Bọn họ không biết đây là thủ đoạn của vị thần tiên nào, chỉ biết dùng tấm lòng thành kính, chân thành nhất để cầu nguyện.】

【Năm thứ bảy, hai mươi ba tuổi.】

【Khắp trời ô vân cuồn cuộn, hắc vũ tưới tắm đại địa, dòng nước ô trọc trầm đục trút xuống.】

【Bách tính trước dị tượng quỷ quyệt này không hề có chút kháng cự hay sợ hãi nào.】

【Trái lại, cứ như đã mong chờ từ lâu, họ tắm mình trong màn mưa tầm tã, cảm nhận thủ đoạn thần tiên trong truyền thuyết kia.】

【Ngươi cùng lão đạo, Từ Khôn, đi dọc theo những nơi thiên tai hoành hành.】

【Dần dần, truyền thuyết về vị thần tiên thương xót vạn dân, dùng ô vân hắc vũ để tế thế cứu dân được lưu truyền rộng rãi.】

【Phần lớn bách tính nghĩ đây là lời đồn thổi vô căn cứ, là chuyện hoang đường.】

【Nhưng khi bị dồn vào đường cùng, bọn họ buộc phải tin tưởng, thậm chí khẩn cầu đây là sự thật.】

【Hôm nay, bách tính nơi đây cuối cùng cũng đợi được trận hắc vũ hằng mong mỏi.】

【Lão đạo im lặng đứng sau lưng ngươi, Từ Khôn ngồi xổm bên chân lão.】

【Một người một mèo đưa mắt nhìn xa xa bóng dáng ngươi đang kết ấn ngưng tụ lôi vũ.】

【Ánh mắt phức tạp đến cực điểm.】

【Lão đạo cảm thấy dường như mình đã hiểu lầm ngươi, một người lương thiện cứu giúp vô số bách tính như thế, chút dị tượng và hành vi kỳ lạ thì có đáng là gì chứ?】

【Từ Khôn lại cảm thấy đại ca vừa có chút quen thuộc vừa có chút xa lạ.】

【Quen thuộc là vì hắn cảm nhận được khí tức giống hệt trạng thái hồng mao lão quái trên người ngươi.】

【Xa lạ là vì cái thứ ô trọc đen kịt này vậy mà lại âm đắc phát chính.】

【Kể từ ngày ngươi dùng hắc vũ bình ổn tai ương, đối mặt với hạn hán, lão đạo không ra tay thêm lần nào nữa.】【Mọi chuyện đều giao cho ngươi xử lý.】

【Lão càng nhìn càng kinh ngạc, càng nhìn càng hoài nghi chính mình, cuối cùng sinh lòng áy náy vì trước đây đã mang định kiến với ngươi.】

【Sau khi xử lý xong thiên tai nơi này, ngươi không hề đắm chìm trong sự kính ngưỡng của vạn dân.】

【Mà tiếp tục lên đường, tiến về nơi tiếp theo đang cần giúp đỡ.】

【Rừng núi về đêm, mưa to như trút, lũ quét sạt lở, dòng bùn lầy cuốn theo đá tảng cuồn cuộn tàn phá dữ dội.】

【Lão đạo khẽ dậm chân, lôi đình màu xanh thẳm xé toạc màn đêm đen kịt, uốn lượn ngoằn ngoèo lan tràn bốn phía.】

【Trong khoảnh khắc, dòng lũ bốc hơi, đá tảng vỡ vụn, mây đen ngập trời cũng bị xua tan.】

【Cơn mưa ngớt dần, chỉ còn lại màn mưa bụi lất phất mờ ảo.】

【Ngươi, lão đạo cùng Từ Khôn ngủ lại trong một ngôi miếu hoang trên núi.】

【Ánh lửa màu cam vàng bập bùng, hơi ấm xua tan đi cái lạnh lẽo ẩm ướt trong không khí.】

【Mấy con gà rừng đang được nướng trên đống lửa, mỡ chảy xèo xèo.】

【Lệ!】

【Tiếng kêu chói tai như kim loại va chạm của một con dị chủng ưng chuẩn vang lên, ngay sau đó, nó lặng lẽ không một tiếng động, hóa thành một luồng lưu quang bay vút vào miếu hoang.】

【Ngươi đưa tay đón lấy, gỡ ống đồng xuống.】

【Những ngày gần đây, thư từ bên phía Ung Châu gửi tới ngày càng dồn dập.】

【Kể từ sau khi ngươi truyền lệnh cho Bàng Hợi và Từ Huy, định ra sách lược khởi binh ở Ung Châu, chặn đứng Tây Vực.】

【Ngụy Khởi lập tức dâng sớ lên Đại Thương trung đình, trần tình rõ ràng nguồn gốc binh họa, xin chỉ dụ tiến quân về phía tây.】

【Bàng Hợi và Từ Huy vẫn đang chờ đợi hồi âm, cũng như quyết định của Ngụy Khởi.】

【Thánh chỉ của Đại Thương trung đình ban xuống không có gì khác biệt so với lần mô phỏng trước.】

【Hết lời khen ngợi, sắc phong cho Ngụy Khởi, sau đó triệu hồi hắn trở về.】

【Lần trước, Ngụy Khởi gánh vác trên vai trọng trách của Ngụy gia, lại thêm người tỷ tỷ hoàng hậu có dục vọng kiểm soát cực mạnh kia.】

【Dưới sự bất đắc dĩ, hắn đành phải tuân theo thánh chỉ, dẫn quân trở về đế đô.】

【Mấy người các ngươi cũng từ đó mà đường ai nấy đi.】

【Nhưng lần này, Ngụy Khởi đã bị ngươi tính kế đưa vào Binh Tiên Trủng Mộ, được ban cho binh họa mệnh số.】

【Quan trọng hơn là, thông qua binh tiên truyền thừa, hắn đã nhận rõ bản ngã của chính mình.】

【Cho nên, lần này Ngụy Khởi đã đưa ra một lựa chọn hoàn toàn khác biệt.】

【Tướng tại ngoại, quân lệnh hữu sở bất thụ!】

【Sau đó, dưới sự phò tá của Bàng Hợi và Từ Huy, hắn chỉnh đốn lại thế lực do ngươi để lại, dấy binh ở Ung Châu, hành quân thần tốc suốt ba ngày đêm không nghỉ, đánh thẳng vào Ngọc Môn quan.】

【Lại lấy thiên hiểm Ngọc Môn quan làm căn cứ địa, cộng thêm sự trợ giúp từ các quận phủ đã nằm trong tay ngươi.】

【Thuận lợi thâu tóm toàn bộ Ung Châu vào trong lòng bàn tay.】

【Biến cố bất ngờ này tự nhiên khiến Đại Thương trung đình rơi vào cảnh hỗn loạn.】

【Bởi vì thân phận của kẻ dấy binh quá mức đặc thù.】

【Hắn là đệ đệ ruột của đương kim hoàng hậu Ngụy Trí - người nắm giữ quyền thế đủ sức phân đình kháng lễ với hoàng đế.】

【Đồng thời cũng là truyền nhân đời tiếp theo của Ngụy gia - gia tộc khổng lồ và hưng thịnh nhất thiên hạ, chỉ xếp sau hoàng thất Đại Thương.】

【Vậy mà hắn lại vứt bỏ quyền thế vô thượng dễ như trở bàn tay, dấn thân vào con đường mưu phản gần như thập tử vô sinh.】

【Mãn triều văn võ, vương tôn quý tộc đều nghi hoặc không thôi.】

【Không hiểu vì sao Ngụy Khởi lại vứt bỏ tiền đồ xán lạn, đưa ra một quyết định có thể coi là ngu xuẩn đến nhường này.】

【Ngụy Trí lại càng phẫn nộ tột cùng. Nghe đồn ngày hôm đó, ánh chiều tà nơi hoàng thành đỏ rực một cách lạ thường, mang theo vẻ tráng lệ vượt xa nhận thức của thế nhân.】

【Nhưng đồng thời cũng gieo vào lòng người ta nỗi khiếp sợ về một điềm báo họa loạn.】

【Nội dung bức thư truyền đến hôm nay, chính là việc ba người Ngụy Khởi, Bàng Hợi và Từ Huy cảm thấy thời cơ đã chín muồi, có thể bắt đầu thăm dò Tây Vực.】

【Ngoài việc tiến thêm một bước chèn ép, thu hẹp không gian sinh tồn của Tây Vực.】

【Thì đây cũng là một phép thử.】

【Bọn họ muốn xem thử đến nước này rồi, tiên đế rốt cuộc còn để lại quân bài tẩy nào có thể giúp Ân Càn lật ngược thế cờ hay không.】【Đồng thời, ba người bọn họ cũng nhận luôn nhiệm vụ điều tra thân thế cùng mối thù sát thân giúp ngươi.】

【Từ Khôn nắm rất rõ những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian qua.】

【Thấy lại là thư từ Ung Châu gửi tới.】

【Hắn thong thả bước những bước chân mèo tao nhã: "Meo~ Đại ca, phía Ung Châu sắp hành động rồi sao?"】

【Ngươi khẽ gật đầu, đáy mắt lóe lên huyền quang.】

【Lão đạo lờ mờ đoán được các ngươi đang âm thầm mưu tính chuyện gì đó, nhưng lại không rõ ngọn ngành cụ thể.】

【Lúc này, lão đang cúi đầu nghiêng tai, lén nghe các ngươi trò chuyện.】

【"Sư phụ, lén nghe người khác nói chuyện là không đúng đâu."】

【"Đó là do thính lực của ta hơn người, ma âm xuyên tai, sao có thể gọi là lén nghe chứ?"】

【Ngươi cũng lười đôi co với cái lão bất chính kinh này.】

【Liền nhấc bút lên, viết xuống một chữ.】

【"Chuẩn!"】

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!